Mùa cưới

Mùa
cưới bắt đầu từ đầu tháng 8 âm lịch cho đến hết mùa xuân năm sau. Hà
Nội đã vào thu, các đôi uyên ương dự tính cuộc vuông tròn đang hối hả
lập kế hoạch cho ngày trọng đại của đời mình. Thông thường các vấn đề
cần quan tâm là: xem ngày, giờ chơi nhà, ăn hỏi, cưới; lên danh sách
khách mời; đặt địa điểm tổ chức cưới (cái này rất quan trọng đấy vì ngày
đẹp thiên hạ đua nhau cưới nên rất hiếm chỗ); đặt thiệp; chọn váy, chụp
ảnh (bây giờ nhiêu khê lắm, không đơn giản chụp ảnh trong studio như
hồi xưa mà toàn chụp ngoại cảnh thôi, để có một album ảnh đẹp phải mất
một hai ngày trời với 200 kiểu ảnh đứng, ngồi, nằm, chạy, nhảy...); rồi
sau đám cưới thì trăng mật ở đâu.
Rất
ít người biết rằng, sau lễ rước dâu về nhà trai, tình cảnh ở nhà gái
buồn như thế nào: bát đĩa ngổn ngang, bàn ghế chỏng trơ, mọi người đi
hết. Nhìn mặt cha mẹ cô dâu lúc ấy mới tội nghiệp làm sao, mừng con yên
bề gia thất mà mặt cứ tái đi, như vĩnh viễn mất đi một cái gì đấy quý
lắm không sao lấy lại được.
Đọc
bài thơ này của Nguyễn Bính mới thấm thía cái tấm lòng người mẹ dành
cho con gái lớn lao nhường nào. Mùa cưới năm nay có bao cô dâu xúng xính
lên xe hoa, có bao nhiêu tấm lòng bà mẹ lại ngổn ngang trăm mối?
Lòng
mẹ
Gái lớn ai không phải lấy chồng
Can gì mà khóc, nín đi không?
Nín đi, mặc áo, ra chào họ
Rõ quý con tôi, các chị trông!
Ương ương dở dở quá đi thôi!
Cô có còn thương đến chúng tôi
Thì đứng lên nào, lau nước mắt
Mình cô làm khổ mấy mươi người.
Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía
Này gương, này lược, này hoa tai
Muốn gì tôi sắm cho cô đủ
Nào đã thua ai, đã kém ai!
Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái
Nuôi dạy em cô, tôi đảm đương
Nhà cửa tôi coi, nợ tôi trả
Tôi còn mạnh chán! Khiến cô thương!
Đưa con ra đến cửa buồng thôi
Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi!
Con ạ! Đêm nay mình mẹ khóc
Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi.
(Nguyễn Bính-1936)
Trích từ kyuctuoitho
blog
|